label

Chủ Nhật, 13 tháng 5, 2018

CÓ CHÚA CÙNG HOẠT ĐỘNG (13.5.2018 – Chúa nhật 7 Phục sinh: Chúa Thăng thiên)

CÓ CHÚA CÙNG HOẠT ĐỘNG 
Lời Chúa: Mc 16, 15-20
Trước khi lên trời, Ðức Giêsu nói với mười một tông đồ rằng: “Anh em hãy đi khắp tứ phương thiên hạ, loan báo Tin Mừng cho mọi loài thọ tạo. Ai tin và chịu phép rửa, sẽ được cứu độ; còn ai không tin, thì sẽ bị kết án. Ðây là những dấu lạ sẽ đi theo những ai có lòng tin: nhân danh Thầy, họ sẽ trừ được quỷ, sẽ nói được những tiếng mới lạ. Họ sẽ cầm được rắn, và dù có uống nhằm thuốc độc, thì cũng chẳng sao. Và nếu họ đặt tay trên những người bệnh, thì những người này sẽ được mạnh khoẻ”.
Nói xong, Chúa Giêsu được rước lên trời và ngự bên hữu Thiên Chúa. Còn các Tông đồ thì ra đi rao giảng khắp nơi, có Chúa cùng hoạt động với các ông, và dùng những dấu lạ kèm theo mà xác nhận lời các ông rao giảng.
Suy nim:
“Thứ hai thì ngắm Ðức Chúa Giêsu lên trời,
ta hãy xin cho được ái mộ những sự trên trời”.
Ái mộ những sự trên trời là một ơn ta phải xin,
vì dưới đất có nhiều điều làm ta ái mộ:
một người, một vật hay một việc nào đó.
Ái mộ quá có thể dẫn đến tôn thờ và làm nô lệ.
Trái đất có vẻ đẹp riêng của nó,
vẻ đẹp làm dịu lòng ta trong hành trình cuộc đời.
Tiếc thay nhiều lúc vẻ đẹp ấy giữ chân ta lại,
không cho ta bước nhanh tới đích.
Lắm khi vẻ đẹp ấy kéo ghì ta xuống,
không cho ta ngước lên cao.
Có vẻ trời ở xa, xa như huyền thoại.
Có vẻ chỉ trái đất là có thật, gần gũi.
Ta bị hút vào trái đất, đắm đuối mê say,
quên mình chỉ là người tạm trú trên mặt đất.
Chúa về trời, về với thế giới của Cha,
điều đó nhắc ta nhớ đời là một cuộc hành trình
mà đích nằm ở phía bên kia.
Trời là đích xa nhưng chi phối những chọn lựa gần.
Cần chọn hướng đi, chọn phương tiện sao cho đạt đích.
Không có trời thì chẳng biết đi đâu!
Con người cần có một trung tâm nằm ngoài mình,
thu hút mình, nâng mình lên,
kéo mình ra khỏi cái tầm thường, thực dụng.
Trời là trung tâm của đất.
Ðất cho con người sự sống.
Trời cho con người lẽ sống.
Nếu chỉ biết có đất, con người sẽ rơi vào tuyệt vọng,
vì đất chẳng thể thoả mãn con người.
Nơi lòng mỗi người đều có một mảnh trời riêng.
Mảnh trời này cứ đòi gặp bầu trời cao rộng
như gặp lại chốn cũ người xưa.
Thế giới luôn gặp nhiều bế tắc khó khăn
vì người ta đứng ở trên trái đất mà giải quyết.
Cần nhìn trái đất từ trời,
để thấy những giải pháp tận căn, bao quát, hiệu quả.
“Sao các ông cứ đứng nhìn trời?” (Cv 1,11)0
Kitô hữu không chỉ khoanh tay ngước nhìn trời,
vì sứ mạng rao giảng Tin Mừng đang chờ đợi họ,
vì trái đất còn bề bộn bao việc phải làm.
Sống tận tình cho trái đất mà vẫn ngước lên trời cao,
điều đó thật là một thách đố không nhỏ,
nhưng lại là cốt lõi của đời sống Kitô hữu.
Thiên đàng không phải là bầu trời trên đầu ta.
Nhưng bầu trời cao vút, bao la, thăm thẳm,
là một hình ảnh gợi mở về thiên đàng.
Bầu trời càng lúc càng bị che chắn bởi cao ốc.
Hãy tìm những giây phút để ngước mắt lên...
Ngắm bầu trời có thể giúp ta biết sống trên mặt đất.
Cầu nguyn:
Lạy Chúa Giêsu,
Chúa đã yêu trái đất này,
và đã sống trọn phận người ở đó.
Chúa đã nếm biết
nỗi khổ đau và hạnh phúc,
sự bi đát và cao cả của phận người.

Xin dạy chúng con biết đường lên trời,
nhờ sống yêu thương đến hiến mạng cho anh em.

Khi ngước nhìn lên quê hương vĩnh cửu,
chúng con thấy mình được thêm sức mạnh
để xây dựng trái đất này,
và chuẩn bị nó đón ngày Chúa trở lại.

Lạy Chúa Giêsu đang ngự bên hữu Thiên Chúa,
xin cho những vất vả của cuộc sống ở đời
không làm chúng con quên trời cao;
và những vẻ đẹp của trần gian
không ngăn bước chân con tiến về bên Chúa.

Ước gì qua cuộc sống hằng ngày của chúng con,
mọi người thấy Nước Trời đang tỏ hiện.

Lm Antôn Nguyễn Cao Siêu, SJ

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét