CHỊ HÃY ĐI
BÌNH AN
Lời
Chúa: Lc 7, 36-50
Khi ấy, có người thuộc nhóm Pharisêu mời Ðức Giêsu dùng bữa với mình. Ðức
Giêsu đến nhà người Pharisêu ấy và vào bàn ăn. Và kìa một phụ nữ vốn là người
tội lỗi trong thành, biết được Người đang dùng bữa tại nhà ông Pharisêu, liền
đem theo một bình bạch ngọc đựng dầu thơm. Chị đứng đằng sau, sát chân Người mà
khóc, lấy nước mắt mà tưới ướt chân Người. Chị lấy tóc mình mà lau, rồi hôn
chân Người và lấy dầu thơm mà đổ lên.
Thấy vậy, ông Pharisêu đã mời Người liền nghĩ bụng rằng: “Nếu quả thật
ông này là ngôn sứ, thì hẳn phải biết người đàn bà đang đụng vào mình là ai, là
thứ người nào: một người tội lỗi!” Ðức Giêsu lên tiếng bảo ông: “Này ông Simon,
tôi có điều muốn nói với ông!” Ông ấy thưa: “Dạ, xin Thầy cứ nói.” Ðức Giêsu
nói: “Một chủ nợ kia có hai con nợ: một người nợ năm trăm quan tiền, một người
nợ năm chục. Vì họ không có gì để trả, nên chủ nợ đã thương tình tha cho cả
hai. Vậy trong hai người đó, ai mến chủ nhiều hơn?” Ông Simon đáp: “Tôi thiết
tưởng là người đã được tha nhiều hơn.” Ðức Giêsu bảo: “Ông xét đúng lắm.”
Rồi quay lại phía người phụ nữ, Người nói với ông Simon: “Ông thấy người
phụ nữ này chứ? Tôi vào nhà ông: nước lã, ông cũng không đổ lên chân tôi, còn
chị ấy đã lấy nước mắt tưới ướt chân tôi, rồi lấy tóc mình mà lau. Ông đã chẳng
hôn chào tôi được một cái, còn chị ấy từ lúc vào đây, đã không ngừng hôn chân
tôi. Dầu ôliu, ông cũng không đổ lên đầu tôi, còn chị ấy thì lấy dầu thơm mà đổ
lên chân tôi. Vì thế, tôi nói cho ông hay: tội của chị rất nhiều, nhưng đã được
tha, bằng cớ là chị đã yêu mến nhiều. Còn ai được tha ít thì yêu mến ít.” Rồi
Ðức Giêsu nói với người phụ nữ: “Tội của chị đã được tha rồi.” Bấy giờ những
người đồng bàn liền nghĩ bụng: “Ông này là ai mà lại tha được cả tội?” Nhưng
Ðức Giêsu nói với người phụ nữ: “Lòng tin của chị đã cứu chị. Chị hãy đi bình
an.”
Suy
niệm:
Trong Tin
mừng Luca, các người Pharisêu
ba lần mời Đức Giêsu dự tiệc (7,
36; 11, 37; 14, 1).
Xem ra không phải mọi người
Pharisêu đều có ác cảm với Đức Giêsu.
Hôm nay Ngài là khách mời của ông
Simon.
Ngài đến với ông như Ngài đã đến
với người thu thuế tội lỗi (7, 34).
Trong bữa tiệc lớn này, thực khách
nằm trên những ghế dài, có gối.
Tay trái dùng để tựa, tay phải dùng để lấy thức ăn.
Bất ngờ
một phụ nữ mạnh dạn bước vào phòng tiệc.
Người ta nhận ra chị vốn là một
người tội lỗi trong thành.
Chị đến đây vì biết Đức Giêsu có
mặt trong bữa tiệc.
Ngài là người mà chị đã có lần gặp
và nhận được ơn tha thứ.
Chị đem theo một bình bạch ngọc
đựng dầu thơm (c. 37).
Hẳn chị đã chuẩn bị kỹ và biết mình
sẽ làm gì cho Đức Giêsu.
Khi đứng ở gần chân Ngài, chị bật
khóc nức nở.
Nước mắt chị làm ướt đẫm chân Ngài.
Sau đó chị xõa tóc để lau khô, hôn
lên chân và xức dầu thơm.
Những cử chỉ táo bạo của chị thật
là chướng mắt cho những thực khách.
Ông Simon chủ tiệc không thể hiểu
được tại sao một ngôn sứ như Ngài
lại để cho một phụ nữ tội lỗi làm
những cử chỉ khiếm nhã như vậy.
Nhưng
chính vì Đức Giêsu là ngôn sứ của Thiên Chúa
nên Ngài hiểu rất rõ ý nghĩa của
những gì chị đang làm.
Đó không phải là cử chỉ quyến rũ
của cô gái làng chơi,
nhưng là hành vi tri ân và yêu mến
nồng nàn của người được tha thứ.
Tuyệt đối không có chút nhơ uế nào
nơi những cử chỉ trên.
Đức Giêsu đã đón nhận tất cả với trái
tim thanh khiết của mình.
Dụ ngôn sau đó của Ngài về hai
người mắc nợ cho thấy
người được tha nhiều hơn sẽ bày tỏ
tình yêu nhiều hơn (cc. 40-42).
Chị phụ nữ này chính là người đã
được tha nhiều, nên yêu nhiều.
Lòng yêu mến trào dâng của chị
là kết quả của việc biết mình đã
được thứ tha.
Chị là người yêu hơn (c. 42), và
yêu nhiều (c. 47), so với ông Simon.
Tội quá khứ khi được tha lại tạo
nên hứng khởi để yêu hơn.
Những vấp ngã được chữa lành lại
khởi đầu cho một bước mới,
can đảm hơn, quảng đại hơn và nồng
nhiệt hơn.
“Tội của
chị đã được tha rồi.”
Đức Giêsu khẳng định lại với chị về
ơn chị đã lãnh nhận.
Ngài ca ngợi lòng tin của chị và
chúc chị đi bình an (c. 50).
Chúng ta có thể học được nhiều điều
nơi người phụ nữ này,
nhất là sự táo bạo của chị trong
cách diễn tả tình yêu biết ơn.
Chị đã không nói một lời nào, nhưng
nói bằng hành động.
Lắm khi chúng ta rụt rè khi phải
bày tỏ lòng yêu mến Chúa,
ngại ngùng khi phải diễn tả lòng
biết ơn.
Xin cho chúng ta dám trao hiến cả
đời mình,
như người phụ nữ đổ bình bạch ngọc
chứa dầu thơm lên chân Giêsu.
Cầu
nguyện:
Con tạ ơn Cha vì những ơn Cha ban cho con,
những ơn con thấy được,
và những ơn con không nhận là ơn.
Con biết rằng
con đã nhận được nhiều ơn hơn con
tưởng,
biết bao ơn mà con nghĩ là chuyện tự
nhiên.
Con thường đau khổ vì
những gì
Cha không ban cho con,
và quên rằng đời con được bao bọc
bằng ân sủng.
Tạ ơn Cha vì những gì
Cha cương quyết không ban
bởi lẽ điều đó có hại cho con,
hay vì Cha muốn ban cho con một ơn
lớn hơn.
Xin cho con vững tin vào
tình yêu Cha
dù con không hiểu hết những gì
Cha làm cho đời con.
Lm Antôn Nguyễn Cao Siêu, SJ
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét