Lời Chúa:
Mc 12, 35-37
Khi ấy, Đức Giêsu
lên tiếng giảng dạy trong Đền thờ rằng: “Sao các kinh sư lại nói Đấng Kitô là
con vua Đavít? Chính vua Đavít được Thánh Thần soi sáng đã nói: Đức Chúa phán
cùng Chúa Thượng tôi: bên hữu Cha đây, Con lên ngự trị, để rồi bao địch thù,
Cha sẽ đặt dưới chân Con. Chính vua Đavít gọi Đấng Kitô là Chúa Thượng, thì
Đấng Kitô lại là con vua ấy thế nào được?” Đám người đông đảo nghe Đức Giêsu
cách thích thú.
Suy niệm:
Sau khi
đã bị chất vấn về nhiều vấn đề bởi các nhà lãnh đạo tôn giáo,
bây giờ đến lượt Đức Giêsu đặt vấn
đề với họ, cụ thể là các kinh sư.
Khung cảnh vẫn là Đền thờ với đám
đông thính giả.
Có vẻ đây là một đám đông có cảm
tình với Đức Giêsu (c. 37).
Câu
chuyện khởi đi từ câu đầu tiên của thánh vịnh 110.
Thánh vịnh này là thánh vịnh được
các Kitô hữu sơ khai yêu thích,
và được trích dẫn nhiều lần trong
các sách Tân Ước,
bởi lẽ họ nhận ra khuôn mặt của Đức
Giêsu vinh quang trong đó.
Đối với các kinh sư, cũng như đối
với Đức Giêsu,
thánh vịnh này được vua Đavít viết
ra, dưới ơn linh hứng của Thánh Thần.
Ông viết về Đấng Mêsia được Đức
Chúa cho toàn thắng.
“Đức Chúa
phán cùng Chúa của tôi rằng: bên hữu Ta đây, con lên ngự trị,
để rồi bao địch thù Ta đặt làm bệ
dưới chân con” (c.36).
Trong thánh vịnh này, Đavít đã gọi
Đấng Mêsia một cách long trọng,
bằng tước hiệu “Chúa của tôi”.
Thế mà theo quan niệm của các kinh
sư, Đấng Mêsia (còn gọi là Đấng Kitô)
là con vua Đavít, là người thuộc
dòng dõi vua Đavít.
Câu hỏi Đức Giêsu đặt cho các kinh
sư như sau:
Nếu Đavít gọi Đấng Mêsia là Chúa
của tôi
thì làm sao Đấng Mêsia lại là Con
của Đavít?
Mới nghe
câu hỏi của Đức Giêsu,
ta có cảm tưởng Ngài không nhìn
nhận mình là Con vua Đavít.
Thật ra Ngài không bảo rằng Đấng
Mêsia không thể là Con Đavít được.
Nhưng Ngài chỉ đặt một câu hỏi lơ
lửng để mời họ suy nghĩ.
“Bởi đâu (pothen) mà Đấng Mêsia lại
là con vua Đavít?” (c. 37).
Bởi đâu Đấng Mêsia vừa là Con, vừa
là Chúa của Đavít?
Đối với
Kitô hữu chúng ta, mầu nhiệm này đã được hiển lộ.
Đức Giêsu là Con vua Đavít, thuộc
dòng dõi Đavít theo xác thịt (Rm 1,3),
nhưng Ngài được siêu tôn làm Chúa
nhờ trải qua cái chết thập giá,
nhờ sự hạ mình vâng phục, và nhờ
được phục sinh.
“Chính vì thế Ngài được ban cho một
danh hiệu vượt trên mọi danh hiệu,”
khiến mọi loài phải tuyên xưng Đức
Giêsu Kitô là Chúa (Ph 2, 9-11).
Hôm nay
chúng ta vẫn phải làm việc vất vả
để thế giới nhìn nhận quyền làm
Chúa của Đức Giêsu Kitô.
Vì kẻ thù cuối cùng vẫn chưa bị
khuất phục trọn vẹn (1 Cr 15, 25).
Chúng ta mong mọi sự quy phục Đức
Kitô, để tất cả thuộc về Thiên Chúa.
Cầu nguyện:
Lạy
Chúa Giêsu,
Chúa đã yêu trái đất này,
và đã sống trọn phận người ở đó.
Chúa đã nếm biết
nỗi khổ đau và hạnh phúc,
sự bi đát và cao cả của phận người.
Xin dạy chúng con biết đường lên trời,
nhờ sống yêu thương đến hiến mạng cho anh em.
Khi ngước nhìn lên quê hương vĩnh cửu,
chúng con thấy mình được thêm sức mạnh
để xây dựng trái đất này,
và chuẩn bị nó đón ngày Chúa trở lại.
Lạy Chúa Giêsu đang ngự bên hữu Thiên Chúa,
xin cho những vất vả của cuộc sống ở đời
không làm chúng con quên trời cao;
và những vẻ đẹp của trần gian
không ngăn bước chân con tiến về bên Chúa.
Ước gì qua cuộc sống hằng ngày của chúng con,
mọi người thấy Nước Trời đang tỏ hiện.
Lm Antôn Nguyễn Cao Siêu, SJ
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét